Tài LiệuVăn hóa - Giải trí

Cảm nghĩ về ngày Vu Lan báo hiếu (3 mẫu)

Cảm nghĩ về ngày Vu Lan báo hiếu gồm 3 mẫu, giúp các bạn tham khảo để viết bài cảm nhận về lễ Vu Lan báo hiếu thật cảm động.

Lễ Vu Lan vào ngày Rằm tháng 7 là dịp để mỗi người nhớ đến cha mẹ của mình, đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Vậy mời các bạn cùng theo dõi bài viết dưới đây của Điện Ảnh 24G:

Cảm nghĩ về lễ Vu Lan báo hiếu

Mỗi độ rừng thiền bừng hoa giác
Mưa trên xác phượng báo mùa thu
Vu Lan thắng hội hoa hồng thắm
Thâm ân nguồn cội nhớ công nuôi.

Nay mùa Vu Lan lại về đến con viết đôi lời tưởng nhớ đến công ơn sanh dưỡng của Ba Má và tất cả những người con kính dâng lên Cha Mẹ nhân mùa VU LAN — BÁO HIẾU.

Vu Lan đến bao trái tim thổn thức
Vu Lan về hoa đào nở thơm hương
Vu Lan ơi ! Nét đẹp thật chơn thường
Cho nhân loại niềm vui trong hiếu đạo.

Trong mỗi chúng ta có mặt trên cõi đời này là nhờ vào tinh cha huyết mẹ. Mẹ cưu mang chín tháng mười ngày nặng nhọc.

Cha Mẹ là đại dương vô tận
Con chỉ là con sóng nhỏ lăn tăn
Mẹ sống cả bạc đầu dang đôi cánh
Lúc giông về Cha ấp ủ cho con.

Người ta thường nói trong cuộc sống không có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc còn Cha Mẹ và không bất hạnh nào lớn hơn của kẻ mồ côi . Điều này dành cho những ai mồ côi Cha Mẹ từ thuở nhỏ đã trải qua mới thấy thấm thía ,không có Mẹ bên cạnh ai lo bú mớm tắm rửa ẵm bồng chăm sóc chúng ta ? Không có Cha bên cạnh ai lo tảo tần làm việc kiếm tiền nuôi nấng dạy dỗ chúng ta ?

Cha giành hết mọi đắng cay
Cho con vị ngọt những ngày ấu thơ
Mẹ giành đỉnh núi mây mờ
Cho con đường rộng bây giờ con đi.

Lúc còn nhỏ chúng ta cần Cha Mẹ mỗi phút mỗi giây ngay lúc khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Khi lớn lên chúng ta ra xã hội chạy đua theo đời mê say sự nghiệp bận lo lắng tô bồi cho hạnh phúc lứa đôi hay bận lo chăm sóc con cái của riêng mình quên bẵng đi Cha Mẹ vì bận rộn nên chúng ta không cảm nhận rõ sự cần thiết của Cha Mẹ bên cạnh chúng ta chỉ khi nào gặp cảnh ngộ không may, làm ăn thất bại , vợ chồng bỏ nhau, con cái hư hỏng khi tám ngọn gió đời quật chúng ta nghiệt ngã, vùi dập chúng ta đến mất niềm tin ở những người xung quanh. Lúc đó chúng ta mới chợt tỉnh ra rằng mình còn Cha Mẹ nhưng Cha Mẹ là chiếc nôi ấm áp cho chúng ta quay về nương tựa Cha Mẹ đón nhận chúng ta vô điều kiện dù chúng ta thành công hay thất bại hạnh phúc hay đau khổ. Ân sủng thiêng liêng ấy là tình cảm cho đi bao la bất tận mà ta có thể tìm được nơi đâu ngoài Cha Mẹ của chúng ta!

Hoa dù trắng hay hồng đều ý nghĩa
Chỉ đượm nồng hương sắc thể Từ Bi
Cha Mẹ còn hay Cha Mẹ mất đi
Xin giữ mãi người ơi xin giữ mãi.

Ngày VU LAN báo hiếu vô cùng cao đẹp của nhân loại và cũng là ngày lễ hội báo hiếu nói chung của mọi người con trên thế gian này. Lễ VU LAN mang ý nghĩa thật thiêng liêng cao cả giúp cho chúng ta nghĩ nhớ đến công ơn Cha Mẹ .

Hoa hồng trắng trên ngực con đã nở
Mãi mồ côi vì Cha Mẹ mất đi
Còn Cha Mẹ là ta còn diễm phúc
Cha Mẹ mất rồi như địa ngục trần gian.

Riêng chúng ta là người con phật nhận thức sâu sắc về lời phật dạy đối với Cha Mẹ ngày nào cũng là ngày Vu Lan . Vì cuộc đời này VÔ THƯỜNG ai biết được một ngày nào đó chúng ta mồ côi Cha Mẹ hay chính chúng ta là người ra đi trước Cha Mẹ. Cho nên báo hiếu Cha Mẹ chúng ta báo hiếu hằng ngày chứ không chờ đến ngày Vu Lan .Tuy nhiên nay mùa VU LAN lại về thời gian này ghi đậm trong tâm chúng ta là mùa báo hiếu. Vì thế chúng ta cùng nhau nổ lực thực hành hạnh hiếu để báo đáp thâm ân Cha Mẹ!

Ngôn ngữ trần gian như túi rách
Đựng không đầy hai tiếng Mẹ và Cha.

Cảm nghĩ về mẹ nhân ngày Vu Lan

Tháng bảy lại về, mùa Vu lan báo hiếu lại đến không khí trầm mặc giữa những ngày đầu thu. Trong mỗi chúng ta ai ai cũng cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về cha, nghĩ về mẹ. Những mẹ cha quá cố; những mẹ cha thượng tại. Vu lan – hai tiếng nghe thật thân thương. Khi ai đó nhắc đến vu lan lòng ta lại bồi hồi nhớ mẹ. Mẹ ơi!… Phải chăng trong trái tim chúng ta, mẹ luôn là hình ảnh cao đẹp nhất; Mẹ là quê hương, mẹ là tất cả, tình thương của mẹ như mạch nguồn không bao giờ cạn. Suốt cuộc đời mẹ chỉ biết sống, chỉ biết hy sinh cho tương lai chúng con. Một Nhạc sỹ đã phải thốt lên: “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”… bởi biển thái bình mênh mông bao nhiêu nước thì lòng mẹ thương con cũng sẽ là bấy nhiêu. Kể sao hết được công ơn sinh thành dưỡng dục của cha, của mẹ.

Cổ nhân nói:

“Còn cha gót đỏ như son
Một mai cha mất gót con đen sì”.

Chín tháng mười ngày mang nặng, đẻ đau mẹ phải chịu bao nhọc nhằn vất vả. Khi con chào đời và trưởng thành là cả một quãng thời gian dài dằng dặc. Những lúc trái gió trở giời ốm đau, bệnh tật mẹ chính là vị bác sĩ tuyệt vời bên con, ru con giấc ngủ ngon lành. Phải chăng, cả cuộc đời của mẹ chỉ dành trọn cho con tất cả!.

“Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”…
Đến cả: Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Tất cả như nhắc nhở mỗi chúng ta phải ghi lòng tạc dạ. Ai có mặt trên đời này mà không do mẹ, cha sinh dưỡng? Ai sinh ra mà không nhờ ơn cha, nghĩa mẹ?.

Thưa cha, thưa mẹ! chúng con ra đời trong sự che chở của cha, trong nỗi đau đớn âu lo đùm bọc của mẹ. Thế nhưng lòng mẹ cha vẫn luôn ngập tràn niềm vui hạnh phúc khi con thơ cất tiếng khóc chào đời. Con là niềm hạnh phúc của mẹ, là niềm tự hào của cha.

Từ thủa nhỏ chưa biết gì, khi khôn lớn thành người, trong mỗi chúng ta có ai thật lòng nhớ ơn cha mẹ để đền đáp nghĩa sinh thành. Chúng con đã quen hơi ấm của cha, sự chăm sóc âu yếm của mẹ nên cứ nghĩ rằng đó là bổn phận, là trách nhiệm của mẹ cha mà quên đi ơn nghĩa sâu dày. Chúng con ích kỷ quá, mãi cứ lo vun vén cho bản thân mình, mà quên đi cha già, mẹ yếu.

Đêm trường lại về mẹ, cha cứ tựa cửa nhìn ra, mong con mà chẳng thấy con về. Đến cả những khi thất chí, thua bè, kém bạn con lại oán giận mẹ cha. Dù biết thế nhưng sự bao dung của cha mẹ nên Người chỉ biết nhìn con rồi mỉm cười, nụ cười nhân hậu ấy nào ai có hiểu gì khi cha mẹ đã cố giấu đi những giọt nước mắt xót xa vì thương con lòng dạ quặn thắt…

Than ôi! tội bất hiếu thật tày đình kể sao cho xiết. Khi cha mẹ mình đã già yếu chỉ biết tựa dựa vào con cái, nhưng con cái lại cho đây là gánh nặng dẫn đến khinh khi bạc đãi. Sao người chẳng nhớ thủa ấu thơ ai là người dưỡng dục chở che? để rồi…khi cha mẹ mất đi lại khóc than kể lể, lúc ấy còn có nghĩa gì nữa đâu. Trên bàn thờ khói nhang nghi ngút, với tấm ảnh vô hồn của mẹ, của cha còn lại mà thôi!

Mẹ ơi !…khi mẹ mất đi con mới hiểu ra là mình đã mang tội và con đã khóc, mặc dầu con biết nước mắt con không thể đáp đền được ơn cha, nghĩa mẹ nữa rồi… mẹ ơi!

Và thế là có người cài lên khuy áo con một nụ bạch hồng, con mới thảng thốt nhận ra mình đã mất mẹ …Mẹ ơi….!

Hoa đẹp đấy! cớ sao lòng mình lại hoảng sợ và giọt nước mắt kia sẽ chảy suốt cuộc đời….

Giờ đây con mới cảm nhận được sự cô đơn trống vắng khi thiếu tình thương vô bờ của cha mẹ. Ai? sẽ là người dỗ dành an ủi, ai sẽ nâng đỡ khi dòng đời xô đẩy?. Chỉ có cha mẹ là hi sinh tất cả vì con mà không hề đòi hỏi đáp đền. Đến bây giờ con mới nhận ra, cha mẹ là bến đỗ bình yên, là cội nguồn yêu thương hạnh phúc. Không cha, không mẹ là nỗi đau khôn cùng không gì có gì bù đắp được.

Hạnh phúc khi ai còn cha, còn mẹ và hạnh phúc cho những ai còn được cài lên khuy áo mình bằng bông hồng đỏ thắm.

Hôm nay cũng như bao lần dừng chân trên phố nhỏ ngả nón, nghiêng mình vĩnh biệt chiếc xe tang, chợt trong lòng mình tự hỏi..?

Ai mất mẹ?

Sao lòng mình hoảng sợ? giọt nước mắt kia bao lâu nữa sẽ là mình?

Vu Lan – Mây vương, nắng nhạt, chiều tà mang theo những chiếc lá vàng rụng rơi lả tả, với những hàng mi ướt nhạt nhòa rơi lệ. Mẹ đã vĩnh biệt đi và đi mãi, nỗi đau quặn thắt. Mẹ ơi khi con nhìn thấy màu hoa trắng, nỗi đau bơ vơ mất mẹ lại ùa về như gió mùa đông lạnh lẽo.

Tiếng chuông chùa vang vọng ngân dài sâu thẳm. Theo tiếng chuông chùa con đi tìm mẹ, mẹ của con bây giờ ở đâu, mẹ ơi!.

Thế là một mùa Vu lan lại đến, con lại tìm mẹ trong ký ức. Con lại tìm mẹ trong nỗi nhớ thương vô hạn. Và con lại tìm mẹ trong cõi hư vô.

Ngày tháng thoi đưa tuổi xuân rồi sẽ qua mau, tuổi già sẽ tìm về gõ cửa. Tiền tài, của cải vật chất, địa vị rồi cũng sẽ phai tàn, nhưng tình yêu thương công đức sinh thành của cha mẹ không bao giờ phai nhạt. Mỗi chúng ta hãy làm tròn bổn phận chữ hiếu, làm tròn đạo con. Đừng để phút cuối của cuộc đời mới quay đầu hối tiếc thì đã quá muộn màng!

Cảm nhận về ngày Vu Lan báo hiếu

“Vu lan về con cài lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhòa
Của những đứa con nhớ về cha mẹ
Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hóa vô thường
Công sinh dưỡng vẫn là công ơn lớn nhất
Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con mẹ cha là tất cả
Có đôi lúc
Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời xa lạ
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha”
Bố mẹ kính yêu của con!

Những ngày tháng 7 âm lịch lại về, mang theo chút mưa nắng thất thường đan xen vào dòng đời tấp nập. Chính lúc này, nhà nhà đều thành kính bước vào mùa Vu Lan – mùa báo hiếu… Bố mẹ biết không? Khi đi học hay đi làm, con đã viết cũng như đã làm rất nhiều về những thứ xung quanh con, về mọi điều mà cuộc sống này phản ánh tới con nhưng chưa một lần trong đầu con có ý nghĩ rằng sẽ viết về bố mẹ, dù bố mẹ là người ở bên con lâu nhất, nhiều nhất và yêu thương con nhất. Chủ nhật vừa rồi, con may mắn được có mặt trong buổi lễ dâng đăng tri ân Cha Mẹ đầy ý nghĩa do Câu lạc bộ thanh thiếu niên Phật tử Chùa Bằng tổ chức. Nếu không có buổi lễ này, chắc đứa con gái của bố mẹ vẫn sẽ vô tư mà chẳng hề nghĩ gì đến nỗi vất vả, hi sinh cả cuộc đời mình để nuôi nấng 2 chị em con lớn như bây giờ. Trong buổi tối trang nghiêm, thanh tịnh, xung quanh con sáng rực lên bởi rất nhiều ánh nến và trước mặt con là pho tượng Phật rất đỗi uy nghi cùng giai điệu nhạc trầm tha thiết hòa quyện với lời nói êm dịu của thầy, con đã được quay ngược về tuổi thơ, về với những yêu thương vô bờ bến của bố mẹ.

Con không hiểu vì sao, nhiều lúc con lại dễ dàng chảy nước mắt vì một ai đó đến thế! Thậm chí là người đó không hề quen biết gì với con! Để rồi vào cái giờ phút thiêng liêng ấy, khi con được thức tỉnh bằng lời giảng của thầy, con chợt nhận ra rằng, con có lỗi với bố mẹ biết bao… Con nhớ về ánh mắt của mẹ! Ánh mắt mẹ đem bình an đến cho con. Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹ đang lặng lẽ ngắm hai chị em con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật an toàn và ấm áp. Những khi con đi đâu về hoặc bắt đầu đi, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con. Những nẻo đường con đi qua luôn cõng trên lưng một đôi mắt, như một mảnh bùa bình an.

Khi con phạm phải tội tày đình, mẹ cắn răng chịu đựng, nhìn con mà lòng mẹ vừa giận vừa thương. Mẹ nuốt nước mắt vào trong để chăm con, sợ con gục ngã, sợ con đau. Nhưng con biết, khi màn đêm buông xuống mẹ lại nằm thở dài, trằn trọc và nước mắt mẹ lại rơi. Lúc đó, con cũng nằm khóc theo mà không biết phải nói gì với mẹ nữa! Đến bây giờ, khi nghĩ về ngày đó, con biết mẹ vẫn buồn con nhiều lắm! Nhưng mẹ ơi, hãy tin vào con gái của mẹ, mẹ nhé! Con gái của mẹ sẽ không gục ngã đâu! Con đã lớn và sẽ cố gắng sống thật tốt, sống thật hạnh phúc để được nhìn mẹ cười mãn nguyện vì con!

Và con nhớ về bố! Tuy bố có rất nhiều tật nhưng bố vẫn mãi là bố của chị em con! Bố cũng yêu thương chúng con như bao người làm Cha trên trái đất này! Con hiểu bố có những nỗi buồn mà chẳng thể nói ra với ai! Cả họ hàng bên nội chỉ có mình bố lăn lộn ở mảnh đất Hà Thành vì không muốn để chị em con phải chịu khổ cực nơi miền quê nghèo. Bao nhiêu năm qua, kể cả những năm con học xa nhà, con vẫn luôn ghi nhớ tiếng nói của bố! Tiếng nói ấy đem sự trưởng thành đến cho con. Những lần bố dạy, những lần roi vụt, những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo những cái tôi, sự bực tức kéo dài và cả những lần bố kể hoài hoặc nói hoài một chuyện nào đó (thỉnh thoảng vài tháng sau còn đem ra nói lại)… Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao bố lại nói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài. Bố không dạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng bố dạy cho con chọn cách mà tất cả mọi người ít phải làm tổn thương lẫn nhau.

Bố mẹ à! Chỉ một câu đơn giản mà con có thể nói, những người bình thường với những việc làm cũng rất bình thường, khiến con phải rơi nước mắt khi viết những dòng này, khiến con thấy rằng con vừa hạnh phúc lại vừa thật tầm thường so với tình yêu của bố mẹ. Con cảm ơn sự chịu đựng cực khổ lo toan của Bố Mẹ, để con biết rằng những thứ do chính tay mình tạo ra mới thực sự quý giá nhất.

Con cảm ơn vì con được làm con của Ba mẹ!Hòa theo không khí những ngày Vu lan báo hiếu, con xin thắp nén hương xin Đức Phật hãy luôn bên cạnh gia đình con, xin Ngài cho bố mẹ con sức khỏe để chúng con được có cơ hội báo đáp một phần hi sinh mất mát quá lớn mà Ba mẹ phải gánh chịu. Con cũng xin cầu cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp của con được siêu sinh tịnh độ.

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!

Thay mặt Ban CLB xin cảm ơn lời tri ân của bạn tới cha mẹ của mình. Xin gửi đến bạn và gia đình lời chúc sức khỏe và may mắn trong cuộc sống.

Cảm nghĩ về ngày Vu Lan báo hiếu gồm 3 mẫu, giúp các bạn tham khảo để viết bài cảm nhận về lễ Vu Lan báo hiếu thật cảm động.

Lễ Vu Lan vào ngày Rằm tháng 7 là dịp để mỗi người nhớ đến cha mẹ của mình, đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Vậy mời các bạn cùng theo dõi bài viết dưới đây của Điện Ảnh 24G:

Cảm nghĩ về lễ Vu Lan báo hiếu

Mỗi độ rừng thiền bừng hoa giác
Mưa trên xác phượng báo mùa thu
Vu Lan thắng hội hoa hồng thắm
Thâm ân nguồn cội nhớ công nuôi.

Nay mùa Vu Lan lại về đến con viết đôi lời tưởng nhớ đến công ơn sanh dưỡng của Ba Má và tất cả những người con kính dâng lên Cha Mẹ nhân mùa VU LAN — BÁO HIẾU.

Vu Lan đến bao trái tim thổn thức
Vu Lan về hoa đào nở thơm hương
Vu Lan ơi ! Nét đẹp thật chơn thường
Cho nhân loại niềm vui trong hiếu đạo.

Trong mỗi chúng ta có mặt trên cõi đời này là nhờ vào tinh cha huyết mẹ. Mẹ cưu mang chín tháng mười ngày nặng nhọc.

Cha Mẹ là đại dương vô tận
Con chỉ là con sóng nhỏ lăn tăn
Mẹ sống cả bạc đầu dang đôi cánh
Lúc giông về Cha ấp ủ cho con.

Người ta thường nói trong cuộc sống không có hạnh phúc nào lớn hơn hạnh phúc còn Cha Mẹ và không bất hạnh nào lớn hơn của kẻ mồ côi . Điều này dành cho những ai mồ côi Cha Mẹ từ thuở nhỏ đã trải qua mới thấy thấm thía ,không có Mẹ bên cạnh ai lo bú mớm tắm rửa ẵm bồng chăm sóc chúng ta ? Không có Cha bên cạnh ai lo tảo tần làm việc kiếm tiền nuôi nấng dạy dỗ chúng ta ?

Cha giành hết mọi đắng cay
Cho con vị ngọt những ngày ấu thơ
Mẹ giành đỉnh núi mây mờ
Cho con đường rộng bây giờ con đi.

Lúc còn nhỏ chúng ta cần Cha Mẹ mỗi phút mỗi giây ngay lúc khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Khi lớn lên chúng ta ra xã hội chạy đua theo đời mê say sự nghiệp bận lo lắng tô bồi cho hạnh phúc lứa đôi hay bận lo chăm sóc con cái của riêng mình quên bẵng đi Cha Mẹ vì bận rộn nên chúng ta không cảm nhận rõ sự cần thiết của Cha Mẹ bên cạnh chúng ta chỉ khi nào gặp cảnh ngộ không may, làm ăn thất bại , vợ chồng bỏ nhau, con cái hư hỏng khi tám ngọn gió đời quật chúng ta nghiệt ngã, vùi dập chúng ta đến mất niềm tin ở những người xung quanh. Lúc đó chúng ta mới chợt tỉnh ra rằng mình còn Cha Mẹ nhưng Cha Mẹ là chiếc nôi ấm áp cho chúng ta quay về nương tựa Cha Mẹ đón nhận chúng ta vô điều kiện dù chúng ta thành công hay thất bại hạnh phúc hay đau khổ. Ân sủng thiêng liêng ấy là tình cảm cho đi bao la bất tận mà ta có thể tìm được nơi đâu ngoài Cha Mẹ của chúng ta!

Hoa dù trắng hay hồng đều ý nghĩa
Chỉ đượm nồng hương sắc thể Từ Bi
Cha Mẹ còn hay Cha Mẹ mất đi
Xin giữ mãi người ơi xin giữ mãi.

Ngày VU LAN báo hiếu vô cùng cao đẹp của nhân loại và cũng là ngày lễ hội báo hiếu nói chung của mọi người con trên thế gian này. Lễ VU LAN mang ý nghĩa thật thiêng liêng cao cả giúp cho chúng ta nghĩ nhớ đến công ơn Cha Mẹ .

Hoa hồng trắng trên ngực con đã nở
Mãi mồ côi vì Cha Mẹ mất đi
Còn Cha Mẹ là ta còn diễm phúc
Cha Mẹ mất rồi như địa ngục trần gian.

Riêng chúng ta là người con phật nhận thức sâu sắc về lời phật dạy đối với Cha Mẹ ngày nào cũng là ngày Vu Lan . Vì cuộc đời này VÔ THƯỜNG ai biết được một ngày nào đó chúng ta mồ côi Cha Mẹ hay chính chúng ta là người ra đi trước Cha Mẹ. Cho nên báo hiếu Cha Mẹ chúng ta báo hiếu hằng ngày chứ không chờ đến ngày Vu Lan .Tuy nhiên nay mùa VU LAN lại về thời gian này ghi đậm trong tâm chúng ta là mùa báo hiếu. Vì thế chúng ta cùng nhau nổ lực thực hành hạnh hiếu để báo đáp thâm ân Cha Mẹ!

Ngôn ngữ trần gian như túi rách
Đựng không đầy hai tiếng Mẹ và Cha.

Cảm nghĩ về mẹ nhân ngày Vu Lan

Tháng bảy lại về, mùa Vu lan báo hiếu lại đến không khí trầm mặc giữa những ngày đầu thu. Trong mỗi chúng ta ai ai cũng cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ về cuộc đời, nghĩ về cha, nghĩ về mẹ. Những mẹ cha quá cố; những mẹ cha thượng tại. Vu lan – hai tiếng nghe thật thân thương. Khi ai đó nhắc đến vu lan lòng ta lại bồi hồi nhớ mẹ. Mẹ ơi!… Phải chăng trong trái tim chúng ta, mẹ luôn là hình ảnh cao đẹp nhất; Mẹ là quê hương, mẹ là tất cả, tình thương của mẹ như mạch nguồn không bao giờ cạn. Suốt cuộc đời mẹ chỉ biết sống, chỉ biết hy sinh cho tương lai chúng con. Một Nhạc sỹ đã phải thốt lên: “Lòng mẹ bao la như biển thái bình”… bởi biển thái bình mênh mông bao nhiêu nước thì lòng mẹ thương con cũng sẽ là bấy nhiêu. Kể sao hết được công ơn sinh thành dưỡng dục của cha, của mẹ.

Cổ nhân nói:

“Còn cha gót đỏ như son
Một mai cha mất gót con đen sì”.

Chín tháng mười ngày mang nặng, đẻ đau mẹ phải chịu bao nhọc nhằn vất vả. Khi con chào đời và trưởng thành là cả một quãng thời gian dài dằng dặc. Những lúc trái gió trở giời ốm đau, bệnh tật mẹ chính là vị bác sĩ tuyệt vời bên con, ru con giấc ngủ ngon lành. Phải chăng, cả cuộc đời của mẹ chỉ dành trọn cho con tất cả!.

“Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”…
Đến cả: Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Tất cả như nhắc nhở mỗi chúng ta phải ghi lòng tạc dạ. Ai có mặt trên đời này mà không do mẹ, cha sinh dưỡng? Ai sinh ra mà không nhờ ơn cha, nghĩa mẹ?.

Thưa cha, thưa mẹ! chúng con ra đời trong sự che chở của cha, trong nỗi đau đớn âu lo đùm bọc của mẹ. Thế nhưng lòng mẹ cha vẫn luôn ngập tràn niềm vui hạnh phúc khi con thơ cất tiếng khóc chào đời. Con là niềm hạnh phúc của mẹ, là niềm tự hào của cha.

Từ thủa nhỏ chưa biết gì, khi khôn lớn thành người, trong mỗi chúng ta có ai thật lòng nhớ ơn cha mẹ để đền đáp nghĩa sinh thành. Chúng con đã quen hơi ấm của cha, sự chăm sóc âu yếm của mẹ nên cứ nghĩ rằng đó là bổn phận, là trách nhiệm của mẹ cha mà quên đi ơn nghĩa sâu dày. Chúng con ích kỷ quá, mãi cứ lo vun vén cho bản thân mình, mà quên đi cha già, mẹ yếu.

Đêm trường lại về mẹ, cha cứ tựa cửa nhìn ra, mong con mà chẳng thấy con về. Đến cả những khi thất chí, thua bè, kém bạn con lại oán giận mẹ cha. Dù biết thế nhưng sự bao dung của cha mẹ nên Người chỉ biết nhìn con rồi mỉm cười, nụ cười nhân hậu ấy nào ai có hiểu gì khi cha mẹ đã cố giấu đi những giọt nước mắt xót xa vì thương con lòng dạ quặn thắt…

Than ôi! tội bất hiếu thật tày đình kể sao cho xiết. Khi cha mẹ mình đã già yếu chỉ biết tựa dựa vào con cái, nhưng con cái lại cho đây là gánh nặng dẫn đến khinh khi bạc đãi. Sao người chẳng nhớ thủa ấu thơ ai là người dưỡng dục chở che? để rồi…khi cha mẹ mất đi lại khóc than kể lể, lúc ấy còn có nghĩa gì nữa đâu. Trên bàn thờ khói nhang nghi ngút, với tấm ảnh vô hồn của mẹ, của cha còn lại mà thôi!

Mẹ ơi !…khi mẹ mất đi con mới hiểu ra là mình đã mang tội và con đã khóc, mặc dầu con biết nước mắt con không thể đáp đền được ơn cha, nghĩa mẹ nữa rồi… mẹ ơi!

Và thế là có người cài lên khuy áo con một nụ bạch hồng, con mới thảng thốt nhận ra mình đã mất mẹ …Mẹ ơi….!

Hoa đẹp đấy! cớ sao lòng mình lại hoảng sợ và giọt nước mắt kia sẽ chảy suốt cuộc đời….

Giờ đây con mới cảm nhận được sự cô đơn trống vắng khi thiếu tình thương vô bờ của cha mẹ. Ai? sẽ là người dỗ dành an ủi, ai sẽ nâng đỡ khi dòng đời xô đẩy?. Chỉ có cha mẹ là hi sinh tất cả vì con mà không hề đòi hỏi đáp đền. Đến bây giờ con mới nhận ra, cha mẹ là bến đỗ bình yên, là cội nguồn yêu thương hạnh phúc. Không cha, không mẹ là nỗi đau khôn cùng không gì có gì bù đắp được.

Hạnh phúc khi ai còn cha, còn mẹ và hạnh phúc cho những ai còn được cài lên khuy áo mình bằng bông hồng đỏ thắm.

Hôm nay cũng như bao lần dừng chân trên phố nhỏ ngả nón, nghiêng mình vĩnh biệt chiếc xe tang, chợt trong lòng mình tự hỏi..?

Ai mất mẹ?

Sao lòng mình hoảng sợ? giọt nước mắt kia bao lâu nữa sẽ là mình?

Vu Lan – Mây vương, nắng nhạt, chiều tà mang theo những chiếc lá vàng rụng rơi lả tả, với những hàng mi ướt nhạt nhòa rơi lệ. Mẹ đã vĩnh biệt đi và đi mãi, nỗi đau quặn thắt. Mẹ ơi khi con nhìn thấy màu hoa trắng, nỗi đau bơ vơ mất mẹ lại ùa về như gió mùa đông lạnh lẽo.

Tiếng chuông chùa vang vọng ngân dài sâu thẳm. Theo tiếng chuông chùa con đi tìm mẹ, mẹ của con bây giờ ở đâu, mẹ ơi!.

Thế là một mùa Vu lan lại đến, con lại tìm mẹ trong ký ức. Con lại tìm mẹ trong nỗi nhớ thương vô hạn. Và con lại tìm mẹ trong cõi hư vô.

Ngày tháng thoi đưa tuổi xuân rồi sẽ qua mau, tuổi già sẽ tìm về gõ cửa. Tiền tài, của cải vật chất, địa vị rồi cũng sẽ phai tàn, nhưng tình yêu thương công đức sinh thành của cha mẹ không bao giờ phai nhạt. Mỗi chúng ta hãy làm tròn bổn phận chữ hiếu, làm tròn đạo con. Đừng để phút cuối của cuộc đời mới quay đầu hối tiếc thì đã quá muộn màng!

Cảm nhận về ngày Vu Lan báo hiếu

“Vu lan về con cài lên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhòa
Của những đứa con nhớ về cha mẹ
Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm dù có hóa vô thường
Công sinh dưỡng vẫn là công ơn lớn nhất
Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho chúng con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la đâu đã là nhiều
Với chúng con mẹ cha là tất cả
Có đôi lúc
Mải mê quay với dòng đời ồn ã
Những đô hội thị thành
Những phương trời xa lạ
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha”
Bố mẹ kính yêu của con!

Những ngày tháng 7 âm lịch lại về, mang theo chút mưa nắng thất thường đan xen vào dòng đời tấp nập. Chính lúc này, nhà nhà đều thành kính bước vào mùa Vu Lan – mùa báo hiếu… Bố mẹ biết không? Khi đi học hay đi làm, con đã viết cũng như đã làm rất nhiều về những thứ xung quanh con, về mọi điều mà cuộc sống này phản ánh tới con nhưng chưa một lần trong đầu con có ý nghĩ rằng sẽ viết về bố mẹ, dù bố mẹ là người ở bên con lâu nhất, nhiều nhất và yêu thương con nhất. Chủ nhật vừa rồi, con may mắn được có mặt trong buổi lễ dâng đăng tri ân Cha Mẹ đầy ý nghĩa do Câu lạc bộ thanh thiếu niên Phật tử Chùa Bằng tổ chức. Nếu không có buổi lễ này, chắc đứa con gái của bố mẹ vẫn sẽ vô tư mà chẳng hề nghĩ gì đến nỗi vất vả, hi sinh cả cuộc đời mình để nuôi nấng 2 chị em con lớn như bây giờ. Trong buổi tối trang nghiêm, thanh tịnh, xung quanh con sáng rực lên bởi rất nhiều ánh nến và trước mặt con là pho tượng Phật rất đỗi uy nghi cùng giai điệu nhạc trầm tha thiết hòa quyện với lời nói êm dịu của thầy, con đã được quay ngược về tuổi thơ, về với những yêu thương vô bờ bến của bố mẹ.

Con không hiểu vì sao, nhiều lúc con lại dễ dàng chảy nước mắt vì một ai đó đến thế! Thậm chí là người đó không hề quen biết gì với con! Để rồi vào cái giờ phút thiêng liêng ấy, khi con được thức tỉnh bằng lời giảng của thầy, con chợt nhận ra rằng, con có lỗi với bố mẹ biết bao… Con nhớ về ánh mắt của mẹ! Ánh mắt mẹ đem bình an đến cho con. Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹ đang lặng lẽ ngắm hai chị em con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật an toàn và ấm áp. Những khi con đi đâu về hoặc bắt đầu đi, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con. Những nẻo đường con đi qua luôn cõng trên lưng một đôi mắt, như một mảnh bùa bình an.

Khi con phạm phải tội tày đình, mẹ cắn răng chịu đựng, nhìn con mà lòng mẹ vừa giận vừa thương. Mẹ nuốt nước mắt vào trong để chăm con, sợ con gục ngã, sợ con đau. Nhưng con biết, khi màn đêm buông xuống mẹ lại nằm thở dài, trằn trọc và nước mắt mẹ lại rơi. Lúc đó, con cũng nằm khóc theo mà không biết phải nói gì với mẹ nữa! Đến bây giờ, khi nghĩ về ngày đó, con biết mẹ vẫn buồn con nhiều lắm! Nhưng mẹ ơi, hãy tin vào con gái của mẹ, mẹ nhé! Con gái của mẹ sẽ không gục ngã đâu! Con đã lớn và sẽ cố gắng sống thật tốt, sống thật hạnh phúc để được nhìn mẹ cười mãn nguyện vì con!

Và con nhớ về bố! Tuy bố có rất nhiều tật nhưng bố vẫn mãi là bố của chị em con! Bố cũng yêu thương chúng con như bao người làm Cha trên trái đất này! Con hiểu bố có những nỗi buồn mà chẳng thể nói ra với ai! Cả họ hàng bên nội chỉ có mình bố lăn lộn ở mảnh đất Hà Thành vì không muốn để chị em con phải chịu khổ cực nơi miền quê nghèo. Bao nhiêu năm qua, kể cả những năm con học xa nhà, con vẫn luôn ghi nhớ tiếng nói của bố! Tiếng nói ấy đem sự trưởng thành đến cho con. Những lần bố dạy, những lần roi vụt, những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo những cái tôi, sự bực tức kéo dài và cả những lần bố kể hoài hoặc nói hoài một chuyện nào đó (thỉnh thoảng vài tháng sau còn đem ra nói lại)… Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao bố lại nói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài. Bố không dạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng bố dạy cho con chọn cách mà tất cả mọi người ít phải làm tổn thương lẫn nhau.

Bố mẹ à! Chỉ một câu đơn giản mà con có thể nói, những người bình thường với những việc làm cũng rất bình thường, khiến con phải rơi nước mắt khi viết những dòng này, khiến con thấy rằng con vừa hạnh phúc lại vừa thật tầm thường so với tình yêu của bố mẹ. Con cảm ơn sự chịu đựng cực khổ lo toan của Bố Mẹ, để con biết rằng những thứ do chính tay mình tạo ra mới thực sự quý giá nhất.

Con cảm ơn vì con được làm con của Ba mẹ!Hòa theo không khí những ngày Vu lan báo hiếu, con xin thắp nén hương xin Đức Phật hãy luôn bên cạnh gia đình con, xin Ngài cho bố mẹ con sức khỏe để chúng con được có cơ hội báo đáp một phần hi sinh mất mát quá lớn mà Ba mẹ phải gánh chịu. Con cũng xin cầu cho cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp của con được siêu sinh tịnh độ.

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát!

Thay mặt Ban CLB xin cảm ơn lời tri ân của bạn tới cha mẹ của mình. Xin gửi đến bạn và gia đình lời chúc sức khỏe và may mắn trong cuộc sống.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button